CN. Th6 26th, 2022
Căn cơ của một người thông thường không thể nào biết được có kiếp trước hay kiếp sau. Chỉ có những người tu tập thiền định, đi sâu vào nội tâm, chứng được các tầng thiền, hoặc có thiên nhãn thông, túc mạng thông thì mới thấy được kiếp sống quá khứ và vị lai .Khám phá luân hồi nhận ra tiền kiếp Đa số con người đều rơi vào hai loại chấp :

1. Chấp thường: tin rằng sau khi chết thì linh hồn còn hoài, hoặc xuống địa ngục bị trừng phạt đời đời, hoặc lên thiên đàng hưởng phước đời đời. Trong trường hợp này họ vô tình chấp nhận là có kiếp sau.

2. Chấp đoạn : tin rằng sau khi chết là hết, không còn gì hết. Đối với hai hạng người chấp như trên thì rất khó nói cho họ hiểu, do tại trong tâm của họ đã đóng khung và tin chắc như vậy rồi, giống như một cái ly úp ngược thì dù nỗ lực đổ bao nhiêu nước cũng không vào được. Chuyện tin có kiếp trước là một chuyện hiển nhiên đối với dân Tây Tạng, bởi vì các Lạt ma cao cấp, sau khi chết và tái sinh các ngài đều nhớ được kiếp trước của mình, đã từng là ai, ở đâu, sống trong tu viện nào, và nhận diện ra các đệ tử cũ của mình.

Chuyện tin có kiếp trước là một chuyện hiển nhiên đối với dân Tây Tạng, bởi vì các Lạt ma cao cấp, sau khi chết và tái sinh các ngài đều nhớ được kiếp trước của mình, đã từng là ai, ở đâu, sống trong tu viện nào, và nhận diện ra các đệ tử cũ của mình.

Kiếp là gì ? Vì không có thiên nhãn hay thần nhãn nên tất cả chúng ta hoàn toàn có thể tạm dùng lý trí mà suy luận ra. Hãy lấy thí dụ, làm thế nào biết được có vi trùng, vi trùng ? Mắt thường làm thế nào thấy được ? Nếu mắt không thấy thì làm thế nào lại tin là có ? Đa số đều tin có vi trùng, kể cả những trẻ nhỏ mới biết đọc biết viết. Người thường như tất cả chúng ta không trông thấy vi trùng nhưng các bác sĩ, bác học với kính hiển vi họ thấy vi trùng một cách rõ ràng và so với họ, có vi trùng là một thực sự hiển nhiên chứ không còn là một niềm tin nữa. Khi tất cả chúng ta bị bệnh đi nhà thương nghe bác sĩ nói ta bị nhiễm vi trùng này, vi trùng kia là tất cả chúng ta tin liền. Tại sao không thấy mà tin ? Bởi vì do suy luận hài hòa và hợp lý mà tin. Ta tin bác sĩ là người có tri thức đàng hoàng, khổ nhọc nghiên cứu và điều tra học hỏi xấp xỉ 10 năm mới ra trường. Hơn nữa ông ta hơi đâu mà đi lừa ta làm gì ? Ông ta nói vi trùng nào cũng được, miễn sao cho ta thuốc uống hết bệnh là được rồi. Tại sao mắt ta không thấy vi trùng mà vẫn tin ? Tại sao ta không biết trong thuốc có những hóa chất gì mà lại tin là uống vào sẽ hết bệnh ? Nếu ta muốn thấy tận mắt vi trùng thì phải vào các phòng thí nghiệm dí mắt vào ống kính hiển vi. Nếu ta muốn biết những hóa chất của thuốc tây thì phải chịu khó vào ĐH vài năm để học y khoa hay dược khoa thì mới biết được những hoá chất hay dược liệu đó là gì, có công suất gì, do những phản ứng hóa học nào tạo ra … Khoa học ngày nay cho biết là con người mới chỉ sử dụng được 10% bộ óc của mình mà thôi, còn lại 90% kia chưa được khai thác và biết đến.

Khoa học ngày nay cho biết là con người mới chỉ sử dụng được 10% bộ óc của mình mà thôi, còn lại 90% kia chưa được khai thác và biết đến.

‘ Dấu vết ‘ để lại trong vòng xoay kiếp luân hồi Cũng vậy, nếu muốn thấy được kiếp trước hay kiếp sau thì ta cũng phải chịu khó tu tập thiền định để chứng được thiên nhãn thông hoặc túc mạng thông. Đức Phật nhờ tu hành đắc đạo nên có thiên nhãn thông, túc mạng thông thấy được vô số kiếp quá khứ của mình và của người khác giống như người có máy video thâu được hình ảnh của mình và người. Điều cần nhấn mạnh vấn đề là những đệ tử của ngài cũng chứng được và thấy được kiếp trước của mình. Đức Phật là bậc giác ngộ, đệ tử của ngài là những bậc thánh tăng A la Hán, không còn phiền não ô nhiểm, đều chứng được thiên nhãn thông và túc mạng thông. Là Phật tử, tuy nhục nhãn còn bị che lấp bởi vô minh phiền não nhưng tất cả chúng ta vẫn hoàn toàn có thể tin lời các ngài là có kiếp trước kiếp sau, giống như tất cả chúng ta đang tin bác sĩ nói có vi trùng vậy. Tại sao tất cả chúng ta không thấy được ngày ngày hôm qua mà lại tin là có ngày trong ngày hôm qua ? Ta biết được có ngày ngày hôm qua là nhờ ký ức. Qua một đêm ngủ thời hạn không đủ dài để xóa mờ trí nhớ nên ta mới nhớ lại được. Nhưng làm thế nào ta nhớ lại được đúng chuẩn ta đã làm gì, nói gì, đi đâu với ai, chỗ nào 10, 20 năm về trước ? Nếu không nhớ nổi việc cũ ngay trong kiếp này thì qua một lần chết và tái sinh, trải qua một thân ngũ uẩn khác ( ví như một màn sương mù xum xê ) làm thế nào ta hoàn toàn có thể nhớ lại được kiếp trước ? Một người bị mổ tim hay mổ óc, bị chích thuốc mê, sau khi tỉnh dậy nhiều khi phải mất vài ngày mới hoàn hồn nhớ lại được mình là ai, đang ở đâu. Chưa kể những người bị bệnh Alzheimer trọn vẹn mất hết trí nhớ, so với những người này thì ngày ngày hôm qua còn không có huống chi năm trước hay kiếp trước. Chúng ta không thấy và không biết được có kiếp trước chỉ vì tâm thức của chúng ta chưa được học hỏi, tu tập và phát triển.

Chúng ta không thấy và không biết được có kiếp trước chỉ vì tâm thức của chúng ta chưa được học hỏi, tu tập và phát triển.

Muôn kiếp nhân sinh : Cái nhìn mới về quốc tế, luân hồi và nhân quả

Với kỹ thuật văn minh hiện đại, chúng ta có thể chụp hình với máy ảnh hoặc thu hình với máy video. Những gì chúng ta đã chụp hoặc thu hình từ mười năm trước, hôm nay tuy không thấy, không nhớ, nhưng nếu cần thì chúng ta vẫn có thể lấy ra xem lại được vì tất cả hình ảnh đã được thâu vào băng video. Cũng vậy tất cả những gì chúng ta đã làm, đã sống đều được thu vào tâm thức. Tâm thức là một kho tàng chứa tất cả những kiếp sống của ta, trong Duy thức Học gọi là Tàng thức hay A lại Da (Alaya) thức. Người nào có khả năng đi vào vùng sâu thẳm của tâm (tức Tàng thức) thì có thể thấy lại hết những kiếp sống quá khứ của mình. Muốn đạt được khả năng này thì phải tu tập thiền định, hoặc ngày nay với phương pháp thôi miên (hypnotisme) người ta có thể trở lui về quá khứ hoặc kiếp này, hoặc nhiều lắm là một vài kiếp trước như trường hợp của ông Edgar Cayce. Chuyện tin có kiếp trước là một chuyện hiển nhiên đối với dân Tây Tạng, bởi vì các Lạt ma cao cấp, sau khi chết và tái sinh các ngài đều nhớ được kiếp trước của mình, đã từng là ai, ở đâu, sống trong tu viện nào, và nhận diện ra các đệ tử cũ của mình.

Chúng ta không thấy và không biết được có kiếp trước chỉ vì tâm thức của tất cả chúng ta chưa được học hỏi, tu tập và tăng trưởng. Khoa học ngày này cho biết là con người mới chỉ sử dụng được 10 % bộ óc của mình mà thôi, còn lại 90 % kia chưa được khai thác và biết đến. Vì vậy một người mưu trí nên có niềm tin cởi mở để học hỏi và tò mò ra những điều mới lạ, thay vì cố chấp khép tâm lại, chỉ tin những gì mắt thấy tai, nghe, tay sờ mó được.

> Xem thêm video: “Vong linh trong quan niệm Phật giáo”:

Source: https://kierre.info
Category: Là Ai

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.